Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

copy tu yahoo vao day

March 12, 2007: He he... dạo này mình bon chen thật, làm cái bờ lốc gờ này để bon chen vớ vẩn với các em tuổi teen cái nào. Khéo mấy ngày nữa, mình lại rùi với roài với ... hầm bà lằng giống các em nữa ấy chứ hi hi...
Thôi, cuối cùng thì lại thành cái blog của con gái thôi, chỉ để đưa ảnh con gái khoe, trông mẹ kinh lên được, khiếp quá. Tuy nhiên, cứ nhìn con là suy ra mẹ, thế là được rồi.
Entry for March 12, 2007
Entry for March 12, 2007 magnify
Giữa đêm chợt tỉnh giấc, thấy con gái đã lại chen vào nằm với mẹ rồi, gối cùng gối với mẹ mà gối mẹ thì bé ơi là bé. Cái mặt con gái yêu quá, trông lại giống lúc mới đẻ rồi. Ảnh mới đẻ nhé

Entry for March 14, 2007
Entry for March 14, 2007 magnify
Thời gian trôi qua thật mau con nhỉ, mới ngày nào con bé tí, bây giờ đã biết làm điệu bộ rồi, biết ba hoa chích choè đủ kiểu. Con biến đổi rất nhiều, và con làm cho bố mẹ cũng biến đổi theo con. Mẹ thì trở nên đa cảm một cách đáng ngờ. Bố chăm chỉ hơn, chỉ vì thích chụp ảnh con mà sinh thêm 1 thú vui mới là thich chụp ảnh ( chụp mẹ thì cực xấu), bố luôn gọi con là lá số độc đắc của bố. Cả nhà luôn quấn theo con, vui với mỗi trò của con. Luôn vui vẻ mạnh khoẻ con nhé.

Entry for October 22, 2007
Entry for October 22, 2007 magnify
Con gái ốm thương thế. Hôm thứ 7, mẹ vừa cân kẹo con gái xong, chỉ hí hửng khoe rất khẽ với bác là lên được 3 lạng, thế mà tối đã sốt xình xịch, chắc lại về con số cũ rồi. Thôi, từ nay chả dám cân nữa.
Con gái khỏe nhanh lên để mẹ còn yên tâm nào.

Entry for October 23, 2007
Entry for October 23, 2007 magnify
Sắp chia tay con gái 2 tuần, không hiểu lúc mẹ về, có bám mẹ nữa ko nhỉ?? Sang năm, nhất định đi đâu mẹ cũng cho con đi cùng. Đi đâu cũng phải cả nhà dắt díu nhau :D. . Sáng nay mẹ đi ra ngõ, gặp ngay một đoàn biểu tình nhỏ, họ viết đầy chữ lên áo, tay cầm những tấm bảng viết gì đấy. Chợt thấy chạnh lòng, thương những người đó ( có thể có người ko phải có oan ức gì thật sự), những người bị dồn tới đường cùng, chả còn biết kêu cầu vào đâu mới phải làm như thế. Mà mẹ biết, họ làm thế cũng chả giải quyết được việc gì cả, chẳng ai nghe họ, ko 1 tờ báo nào đưa tin, chụp hình họ hết. Mọi tiếng kêu sẽ rơi vào im lặng. Thế này mới thấy sự yên ổn, thanh thản, an bình thật đáng quý.

Hành trình Úc Châu
Nào thì Hành trình Úc Châu.
Tuần đầu ở Sydney. Mình và cận vệ đến Úc vào 10h sáng. Sân bay đông nghẹt người, cũng phải thôi, ách tắc hết lại ở chỗ hải quan mà. Nhân đây xin nhắc bạn nào đi Úc thì chả nên mang gì hết, khéo cứ chả mặc gì lại được welcome:D. Khám chao ôi là kỹ. May quá, sau khi phải vứt bỏ 2 hộp sữa thì cũng thoát được ra ngoài. Sếp của cận vệ đã trực ở đấy từ bao giờ, tay mang bó hoa to uỵch (lịch sự thế). Lúc đó, mình vẫn còn bi bô được tý chút, chủ quan khinh địch thế cơ chứ. Tất cả lên xe về nhà sếp, vấn đề đầu tiên bắt đầu nảy sinh. Mình không cài được dây an toàn. Sao thế nhỉ, bấm, kéo, dúi, vô hiệu. KHÔNG THỂ CÀI ĐƯỢC. Đành phải bí mật giữ, hihi, bụng nghĩ : chắc cái dây này hỏng ( mấy hôm sau ngồi xe này thấy nó có hỏng đâu nhỉ, mọi người cài tốt, chắc tại mình lúa:))). Thảm cảnh bắt đầu xảy ra. Phần vì phải đánh vật với cái dây cài an toàn (giữ 1 cách thủ công), phần vì sếp lái xe nhanh quá, đường thì ngoằn nghèo, lên dốc xuống dốc, đã thế sếp lại còn có thiện chí, đưa đi chơi luôn, ui giời, 1 cơn buồn khổ bắt đầu dâng lên cổ. Mình im thin thít ở ghế sau, tai lùng nhùng ko nghe rõ đồng chí cận vệ đang bi bô cái gì ( đồng chí giỏi thật, vẫn nghe nói được mới tài). Mồm mím chặt, chỉ sợ mở mồm ra, bao nhiêu của ngon vật lạ mình nạp vào trước đó sẽ tranh nhau chạy ra hết. Cuối cùng, bác sếp đã nhận ra vẻ mặt đầy căng thẳng và bí hiểm của mình và bắt đầu cho xe đi dần về phía nhà. Tiếc quá, ko chụp được ảnh đoạn này, toàn những là Công viên rộng nhất của Sydney, rồi khu Bondi Beach-khu bãi biển đẹp nhất của Sydney. Về đến nhà, sau màn chào hỏi mà ko há miẹng to ra được mình lao vội lên phòng đã được chỉ định, nằm vật ra, ui chà, mệt quá. Sau khi oánh 1 giấc, bò dậy mới có đủ tỉnh táo tăm tia khám phá ngôi nhà, mình phát hiện trong nhà có 1 em bé
Photobucket Em bé có 6 tháng thôi, nhìn trông gấp đôi Sao nhà mình, đã thật. Papa chính là bác sếp. Giống bố như đúc. Ngôi nhà đây, to uỵch, gần vịnh Rose bay, có ảnh chụp Rose bay đấy nhưng đồng chí cận vệ lười quá, ko lôi ra cho mình. Photobucket Buổi tối, đi ra nhà hát con sò ăn bữa tối. Trông 2 đồng chí ăn mặc rất nghiêm trang. Chụp ảnh rất khó vì ...ruồi nhiều quá, đặc biệt bọn này rất láo, cứ đậu bừa bãi lên mặt mình. Lúc sau, bọn này bị tỉn hết vì...dơi, cực nhiều dơi bay ra từ Botanic Garden. Photobucket Bữa sáng hoành tráng sáng hôm sau Photobucket Photobucket Lên văn phòng đồng chí cận vệ, đồng chí phải đi lại, chào hỏi nói chuyện với đồng nghiệp, giao máy ảnh cho mình chụp, nào ngờ, mình chụp hỏng cả. Hi hi, tay nghề cao thế cơ chứ. Gặp 1 anh gốc Việt trong VP, anh kéo ra quán cafe, Barrack st. Photobucket Hai con giời sau đó đi lung tung, bị lạc, chốc chốc lại thấy mình quay về đứng ở đúng cái quán cafe này. Hài thật. Phố sá thì, chao ơi là sạch, đẹp, hiện đại, ko bàn phím nào tả xiết. Từ hôm sau, hành trình đau chân bắt đầu.

Entry for December 19, 2007
Entry for December 19, 2007 magnify
Quên mất, phải ghi vào đây từ điển nói ngọng của Sao.
- Con và và : con chó
- Con ủn ỉn : con Lợn
- Chấm mà : xuống nhà.
- Ấm nớc : uống nước
- Êu : Yêu
- Ông mại/ngại : ông ngoại
- Bà a ngại : bà ngoại
- Ăn bính/ bén : ăn bánh.
- Cới de : Cưỡi dê.
Còn nhiều nữa, hi hi. Đặc biệt câu hỏi : "cái gì??" là thường xuyên. Hôm trước, chỉ tay vào mẹ hỏi "Cái gì??" sau đó tự trả lời, mặt rất khoái trí " Cái mẹ".



Tags: | Edit Tags
Wednesday December 19, 2007 - 01:11am (PST) Edit | Delete | Permanent Link | 0 Comments
Entry for December 03, 2007
Entry for December 03, 2007 magnify
Tình hình là có nhiều ảnh ở Úc đấy, mỗi tội cái photobucket giở chứng, ko làm sao mà up ảnh lên được. Cú

Entry for January 05, 2008
Mua vé phương tiện công cộng cái nào, theo như chỉ dẫn từ trước, 2 chiến sỹ mua vé travel pass. Xong, từ nay tha hồ tung tẩy. Nhiệm vụ cũng đã được đưa ra cụ thể : đi xem, nhìn nhắm các công trình công ty anh giai đã làm, các khu trung tâm thương mại và trường đại học. Trời, nhiệm vụ có vẻ nan giải phết. Khởi hành nhé. Vịnh Rose Bay: Photobucket nước trong leo lẻo nhưng lạnh buốt, thò chân xuống phát, mình biết ngay là sẽ ko có màn trình diễn áo tắm ở đây rồi. Photobucket Đi ferry vào ngay Circular Quay, khu trung tâm, nhà hát con sò, khu The Rocks nổi tiếng (đừng hỏi mình rằng sao nó nổi tiếng nhé. Chịu, nhưng rất đẹp, chắc đây là lí do chính, nhưng có chỗ nào ko đẹp đâu.)


Photobucket Câu "tự nhiên như ruồi" ở đây là ko đủ, còn phải kể đến chim nữa, trông thật hiền lành nhỉ, nhưng ăn cướp thì dã man vô cùng, mình bị 1 con chim này cướp trên dàn mướp miếng bánh mình đang cho vào mồm, ngay trên tay, trước 2 con mắt thô lố ra vì ngỡ ngàng (quên, 4 con mắt) Photobucket Photobucket Đang đi, chợt gặp 1 công trình của công ty anh giai làm Photobucket

Anh moi nhat
Anh moi nhat magnify
Trong Sao nhu con trai, lon qua.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét